松江亭

宋代 王禹偁
登临陡觉挹尘埃,时有清风飒满怀。 螮蝀一条连古岸,玻璃万倾自天来。 寒光浩渺轻烟阔,绿玉参差远岫排。 南指闽山犹万里,远人归兴正无涯。
dēng lín dǒu jué chén āi   shí yǒu qīng fēng mǎn huái 怀
dōng tiáo lián àn   wàn qīng tiān lái
hán guāng hào miǎo qīng yān kuò   绿 cēn yuǎn xiù pái
nán zhǐ mǐn shān yóu wàn   yuǎn rén guī xīng zhèng