送姜尚忠得官后携新妾归息

元代 揭傒斯
淹薄徂年岁,离别忽在兹。寒城落木后,虚馆残钟时。 家在双井上,心随孤雁飞。落日布帆远,青山尊酒移。 苍茫倚闾情,怆恍零雨诗。托身名教中,固应慎其仪。 志尚岂不殊,情钟自成悲。昔见已云晚,再会良无期。 濯足彭蠡流,长歌高堂归。鹤发喜垂涕,儿童问牵衣。 野老借檄看,邻女隔墙窥。田园各成熟,松竹仍参差。 亲故一在眼,鸡黍相提携。翻知在室乐,不恨为官迟。 放浪成化迁,何用世俗知。
yān báo nián suì   bié zài hán chéng luò hòu   guǎn cán zhōng shí
jiā zài shuāng jǐng shàng   xīn suí yàn fēi luò fān yuǎn   qīng shān zūn jiǔ
cāng máng qíng   chuàng huǎng líng shī tuō shēn míng jiào zhōng   yīng shèn
zhì shàng shū   qíng zhōng chéng bēi jiàn yún wǎn   zài huì liáng
zhuó péng liú   cháng gāo táng guī chuí   ér tóng wèn qiān
lǎo jiè kàn   lín qiáng kuī tián yuán chéng shú   sōng zhú réng cēn
qīn zài yǎn   shǔ xiāng xié fān zhī zài shì   hèn wèi guān chí
fàng làng chéng huà qiān   yòng shì zhī