松江蒪菜

宋代 杨万里
鲛人直下白龙潭,割得龙公滑碧髯。 晓起相傅蕊珠阙,夜来失却水精帘。 一杯淡煮宜醒酒,千里何须更下盐。 可是士衡杀风景,却将膻腻比清纤。
jiāo rén zhí xià bái lóng tán   lóng gōng huá rán  
xiǎo xiāng ruǐ zhū quē   lái shī què shuǐ jīng lián  
bēi dàn zhǔ xǐng jiǔ   qiān gèng xià yán  
shì shì héng shā fēng jǐng   què jiāng shān qīng xiān