松江金泽寺四首 其四

明代 唐顺之
水国余寒芳草稀,偶随烟艇问山扉。窗中怪石如人立,天际孤帆伴鸟飞。 高斋尽日逢僧语,短褐经春换客衣。吴江亦是垂纶地,笑指星文愧少微。
shuǐ guó hán fāng cǎo   ǒu suí yān tǐng wèn shān fēi chuāng zhōng guài shí rén tiān   fān bàn niǎo fēi    
gāo zhāi jìn féng sēng   duǎn jīng chūn huàn jiāng shì chuí lún xiào   zhǐ xīng wén kuì shǎo wēi