松江独宿

唐代 刘长卿
洞庭初下叶,孤客不胜愁。明月天涯夜,青山江上秋。 一官成白首,万里寄沧洲。久被浮名系,能无愧海鸥。
dòng tíng chū xià   shèng chóu míng yuè tiān   qīng shān jiāng shàng qiū
guān chéng bái shǒu   wàn cāng zhōu jiǔ bèi míng   néng kuì hǎi ōu