送蹇道士归庐山

宋代 苏轼
物之有知盖恃息,孰居无事使出入。 心无天游室不空,六凿相攘妇争席。 法师逃人入庐山,山中无人自往还。 往者一空还者失,此身正在无还间。 绵绵不绝微风里,内外丹成一弹指。 人间俯仰三千秋,骑鹤归来与子游。
zhī yǒu zhī gài shì   shú shì shǐ 使 chū  
xīn tiān yóu shì kōng   liù záo xiāng rǎng zhēng  
shī táo rén shān   shān zhōng rén wǎng huán  
wǎng zhě kōng hái zhě shī   shēn zhèng zài hái jiān  
mián mián jué wēi fēng   nèi wài dān chéng tán zhǐ  
rén jiān yǎng sān qiān qiū   guī lái zi yóu