送贾明谪三江
贾生年少最能诗,谪向南方众所悲。万里天涯嗟独往,百年心事有谁知。
江山摇落猿啼处,海国苍茫日暮时。不久定膺宣室召,临歧何必泪双垂。
jiǎ
贾
shēng
生
nián
年
shào
少
zuì
最
néng
能
shī
诗
,
zhé
谪
xiàng
向
nán
南
fāng
方
zhòng
众
suǒ
所
bēi
悲
。
。
wàn
万
lǐ
里
tiān
天
yá
涯
jiē
嗟
dú
独
wǎng
往
,
bǎi
百
nián
年
xīn
心
shì
事
yǒu
有
shéi
谁
zhī
知
。
。
jiāng
江
shān
山
yáo
摇
luò
落
yuán
猿
tí
啼
chù
处
,
hǎi
海
guó
国
cāng
苍
máng
茫
rì
日
mù
暮
shí
时
。
。
bù
不
jiǔ
久
dìng
定
yīng
膺
xuān
宣
shì
室
zhào
召
,
lín
临
qí
歧
hé
何
bì
必
lèi
泪
shuāng
双
chuí
垂
。
。