送贾德远北上

金朝 段成己
贾生历落非庸子,坐守穷庐足文史。山田硗确无百亩,日课诸郎力耘耔。 瓶储颠倒得几何,晨夕安能具甘旨。抱关击柝有不择,知效一官聊尔耳。 霜风栗冽岁云暮,水宿山行二千里。及亲而仕古所乐,敢以崎岖惮行李。 明年花发听君还,綵戏阶庭为亲喜。
jiǎ shēng luò fēi yōng zi   zuò shǒu qióng wén shǐ shān tián qiāo què bǎi   zhū láng yún    
píng chǔ diān dào   chén ān néng gān zhǐ bào guān tuò yǒu zhī   xiào guān liáo ěr ěr    
shuāng fēng liè suì yún   shuǐ xiǔ 宿 shān xíng èr qiān qīn ér shì suǒ gǎn   dàn xíng    
míng nián huā tīng jūn hái   cǎi jiē tíng wèi qīn