松髻

唐代 韩偓
髻根松慢玉钗垂,指点花枝又过时。 坐久暗生惆怅事,背人匀却泪胭脂。
gēn sōng màn chāi chuí   zhǐ diǎn huā zhī yòu guò shí
zuò jiǔ àn shēng chóu chàng shì   bèi rén yún què lèi yān zhī