送胡与几被召赴阙

宋代 郭祥正
嗟我老已疲,挂冠归旧庐。素乏二顷田,无可把犁锄。 穷年小山下,独伴千卷书。作止随古人,襟怀稍欣如。 又无樽中酒,能延故人车。感君数相过,气豁眉宇疏。 天马出月窟,回薄万里馀。其才无不宜,禄仕犹拘拘。 忽闻明廷诏,一节驰轻舆。往必陟台省,公言壮皇图。 潜心救世弊,肯意为身谟。法密吏愈偷,食众财益虚。 末大本渐弱,岂在专防胡。指瑕一二人,此事尤可吁。 细碎何足论,纲举网不踰。譬彼脉已病,其身尚膏腴。 要当速内究,珍丸应时须。良医望数公,润泽回焦枯。 愿如范文正,挺持真丈夫。老死见太平,委弃甘路衢。
jiē lǎo   guà guān guī jiù èr qǐng tián   chú    
qióng nián xiǎo shān xià   bàn qiān juǎn shū zuò zhǐ suí rén jīn   huái shāo 怀 xīn    
yòu zūn zhōng jiǔ   néng yán rén chē gǎn jūn shù xiāng guò   huō méi shū    
tiān chū yuè   huí báo wàn cái   shì yóu    
wén míng tíng zhào   jié chí qīng wǎng zhì tái shěng gōng   yán zhuàng huáng    
qián xīn jiù shì   kěn wéi shēn tōu shí   zhòng cái    
běn jiàn ruò   zài zhuān fáng zhǐ xiá èr rén   shì yóu    
suì lùn   gāng wǎng mài bìng   shēn shàng gāo    
yào dāng nèi jiū   zhēn wán yìng shí liáng wàng shù gōng rùn   huí jiāo    
yuàn fàn wén zhèng   tǐng chí zhēn zhàng lǎo jiàn tài píng wěi   gān