送胡衍道

宋代 叶适
庭松雪外青,槛梅冰里白。 正堪频把玩,何忍骤离拆。 我老如蜕蝉,随叶飘重泉。 欣君整佩出,直上穹穹天。 卓茂冠天下,王祥歌海沂。 奉璋承大糦,籲俊迪深知。 情胡万难齐,理或不未贯。 中道不乃伸,偏质徒受乱。 同人当同群,不止同其门。 众金炉鞴合,一匠杗桶分。 惜民当惜农,不上惜其傭。 客主两无怨,政刑会时雍。 三年心所亲,临别语甚的。 已去宁再逢,怀哉展其力。
tíng sōng xuě wài qīng   kǎn méi bīng bái  
zhèng kān pín wán   rěn zhòu chāi  
lǎo tuì chán   suí piāo zhòng quán  
xīn jūn zhěng pèi chū   zhí shàng qióng qióng tiān  
zhuó mào guān tiān xià   wáng xiáng hǎi  
fèng zhāng chéng   jùn shēn zhī  
qíng wàn nán   huò wèi guàn  
zhōng dào nǎi shēn   piān zhì shòu luàn  
tóng rén dāng tóng qún   zhǐ tóng mén  
zhòng jīn bèi   jiàng máng tǒng fēn  
mín dāng nóng   shàng yōng  
zhǔ liǎng yuàn   zhèng xíng huì shí yōng  
sān nián xīn suǒ qīn   lín bié shèn de  
níng zài féng   huái 怀 zāi zhǎn