送惠师

唐代 韩愈
惠师浮屠者,乃是不羁人。十五爱山水,超然谢朋亲。 脱冠剪头发,飞步遗踪尘。发迹入四明,梯空上秋旻. 遂登天台望,众壑皆嶙峋。夜宿最高顶,举头看星辰。 光芒相照烛,南北争罗陈。兹地绝翔走,自然严且神。 微风吹木石,澎湃闻韶钧。夜半起下视,溟波衔日轮。 鱼龙惊踊跃,叫啸成悲辛。怪气或紫赤,敲磨共轮囷。 金鸦既腾翥,六合俄清新。常闻禹穴奇,东去窥瓯闽。 越俗不好古,流传失其真。幽踪邈难得,圣路嗟长堙。 回临浙江涛,屹起高峨岷。壮志死不息,千年如隔晨。 是非竟何有,弃去非吾伦。凌江诣庐岳,浩荡极游巡。 崔崒没云表,陂陀浸湖沦。是时雨初霁,悬瀑垂天绅。 前年往罗浮,步戛南海漘.大哉阳德盛,荣茂恒留春。 鹏鶱堕长翮,鲸戏侧修鳞。自来连州寺,曾未造城闉。 日携青云客,探胜穷崖滨。太守邀不去,群官请徒频。 囊无一金资,翻谓富者贫。昨日忽不见,我令访其邻。 奔波自追及,把手问所因。顾我却兴叹,君宁异于民。 离合自古然,辞别安足珍。吾闻九疑好,夙志今欲伸。 斑竹啼舜妇,清湘沈楚臣。衡山与洞庭,此固道所循。 寻崧方抵洛,历华遂之秦。浮游靡定处,偶往即通津。 吾言子当去,子道非吾遵。江鱼不池活,野鸟难笼驯。 吾非西方教,怜子狂且醇。吾嫉惰游者,怜子愚且谆。 去矣各异趣,何为浪沾巾。
huì shī zhě   nǎi shì rén shí ài shān shuǐ   chāo rán xiè péng qīn
tuō guān jiǎn tóu fa   fēi zōng chén míng   kōng shàng qiū mín   .
suì dēng tiān tāi wàng   zhòng jiē lín xún 宿 zuì gāo dǐng   tóu kàn xīng chén
guāng máng xiāng zhào zhú   nán běi zhēng luó chén jué xiáng zǒu   rán yán qiě shén
wēi fēng chuī shí   péng pài wén sháo jūn bàn xià shì   míng xián lún
lóng jīng yǒng yuè   jiào xiào chéng bēi xīn guài huò chì   qiāo gòng lún qūn
jīn téng zhù   liù é qīng xīn cháng wén xué   dōng kuī ōu mǐn
yuè hào   liú chuán shī zhēn yōu zōng miǎo nán de   shèng jiē zhǎng yīn
huí lín zhè jiāng tāo   gāo é mín zhuàng zhì   qiān nián chén
shì fēi jìng yǒu   fēi lún líng jiāng yuè   hào dàng yóu xún
cuī méi yún biǎo   tuó jìn lún shì shí chū   xuán bào chuí tiān shēn
qián nián wǎng luó   jiá nán hǎi chún   . zāi yáng shèng   róng mào héng liú chūn
péng xiān duò zhǎng   jīng xiū lín lái lián zhōu   céng wèi zào chéng yīn
xié qīng yún   tàn shèng qióng bīn tài shǒu yāo   qún guān qǐng pín
náng jīn   fān wèi zhě pín zuó jiàn   lìng fǎng 访 lín
bēn zhuī   shǒu wèn suǒ yīn què xīng tàn   jūn níng mín
rán   bié ān zhēn wén jiǔ hǎo   zhì jīn shēn
bān zhú shùn   qīng xiāng shěn chǔ chén héng shān dòng tíng   dào suǒ xún
xún sōng fāng luò   huá suì zhī qín yóu dìng chǔ   ǒu wǎng tōng jīn
yán zi dāng   dào fēi zūn jiāng chí huó   niǎo nán lóng xùn
fēi 西 fāng jiào   lián zi kuáng chún duò yóu zhě   lián zi qiě zhūn
  wéi làng zhān jīn