送胡公疏之金陵

宋代 梅尧臣
绿蒲作帆一百尺,波浪疾飞轻鸟翮。 瓜步山傍夜泊人,石头城边旧游客。 月如冰轮出海来,江波千里无物隔。 自古有恨洗不尽,于今万事何由白。 依稀可记鲍家诗,寂寞休寻江令宅。 杨花正飞鮆鱼多,食脍举酒谢河伯。 但令甘肥日饱腹,谁用麒麟刻青石。 去舸已快风亦便,宁同步兵哭车轭。
绿 zuò fān bǎi chǐ   làng fēi qīng niǎo  
guā shān bàng rén   shí tou chéng biān jiù yóu  
yuè bīng lún chū hǎi lái   jiāng qiān  
yǒu hèn jìn   jīn wàn shì yóu bái  
bào jiā shī   xiū xún jiāng lìng zhái  
yáng huā zhèng fēi duō   shí kuài jiǔ xiè  
dàn lìng gān féi bǎo   shuí yòng lín qīng shí  
kuài fēng biàn 便   níng tóng bīng chē è