送华阳王绶荃大令回山左并寄荣成孙佩南山长

清代 李超琼
锦官城东故人面,别十四年不相见。南风六月吹吴船,一笑连宵共清宴。 灯前注视须眉苍,颇怪容颜都改变。浮沉僚底等飘零,豪气未除时隐现。 忆昔逢君正少年,碧鸡坊前春服炫。草绿千门任醉游,槐黄几度追文战。 矮屋功名得意难,掉头那惜飞劳燕。我从京国更饥驱,雪窖冰天闲踏遍。 投戈又上公车门,长安花好空留恋。是时君亦赋出山,随牒将之邹鲁甸。 宣南病起送君行,歌罢骊驹浑瞀眩。从兹南北各分驰,泰岱风云劳企羡。 昨朝越海和吹埙,归帆路入吴门便。惠然肯挟清风来,坐冷藤阴谈未倦。 君积年资在东鲁,鹾政茭防深历练。双凫偶听梁父吟,去思可入循良传。 贤劳卓著不矜伐,坐看时髦争鹗荐。我于民社虽藉手,祗惭赋性成迂狷。 未能巨室结新欢,敢期速化希时彦。为君扼腕复自怜,生世方知官独贱。 蹉跎人事送流光,两鬓霜痕如集霰。便思学剑作飞行,不然学仙亦轻倩。 胡为局促同辕驹,鞭饲由人自惊颤。诸葛之井君故庐,石船之居我乡县。 山中人兮傥见招,轻舟更溯都江堰。归欤正复无多求,田三五顷书千卷。 闭门蔬粥清且闲,杞忧涤尽寻欢忭。问君此计然不然,宦海茫茫谁我援。 留君不住重踟蹰,西北风吹帆一片。东归倘或遇兴公,为道遂初思共擅。
jǐn guān chéng dōng rén miàn   bié shí nián xiāng jiàn nán fēng liù yuè chuī chuán   xiào lián xiāo gòng qīng yàn
dēng qián zhù shì méi cāng   guài róng yán dōu gǎi biàn chén liáo děng piāo líng   háo wèi chú shí yǐn xiàn
féng jūn zhèng shào nián   fāng qián chūn xuàn cǎo 绿 qiān mén rèn zuì yóu   huái huáng zhuī wén zhàn
ǎi gōng míng nán   diào tóu fēi láo yàn cóng jīng guó gèng   xuě jiào bīng tiān xián biàn
tóu yòu shàng gōng chē mén   cháng ān huā hǎo kōng liú liàn shì shí jūn chū shān   suí dié jiāng zhī zōu diān
xuān nán bìng sòng jūn xíng   hún mào xuàn cóng nán běi fēn chí   tài dài fēng yún láo xiàn
zuó cháo yuè hǎi chuī xūn   guī fān mén biàn 便 huì rán kěn xié qīng fēng lái   zuò lěng téng yīn tán wèi juàn
jūn nián zài dōng   cuó zhèng jiāo fáng shēn liàn shuāng ǒu tīng liáng yín   xún liáng chuán
xián láo zhuó zhù jīn   zuò kàn shí máo zhēng è jiàn mín shè suī shǒu   zhī cán xìng chéng juàn
wèi néng shì jié xīn huān   gǎn huà shí yàn wèi jūn è wàn lián   shēng shì fāng zhī guān jiàn
cuō tuó rén shì sòng liú guāng   liǎng bìn shuāng hén xiàn biàn 便 xué jiàn zuò fēi xíng   rán xué xiān qīng qiàn
wéi tóng yuán   biān yóu rén jīng chàn zhū zhī jǐng jūn   shí chuán zhī xiāng xiàn
shān zhōng rén tǎng jiàn zhāo   qīng zhōu gèng jiāng yàn guī zhèng duō qiú   tián sān qǐng shū qiān juǎn
mén shū zhōu qīng qiě xián   yōu jǐn xún huān biàn wèn jūn rán rán   huàn hǎi máng máng shuí yuán
liú jūn zhù zhòng chí chú   西 běi fēng chuī fān piàn dōng guī tǎng huò xīng gōng   wéi dào suì chū gòng shàn