松化石歌

清代 博尔都
吾家有奇石,乃是松所化。空谷几千春,移来傍亭榭。 园林从此多清氛,苍藓玉节依然存。日斜窗外满寒翠,月明帘下留层云。 我至盘桓长手抚,似带幽岩旧风雨。虬枝无复波涛惊,霜皮半染莓苔古。 锦纹素质寒菁葱,阶前仿佛山灵通。只知今日成黄石,那解当年是赤松。
jiā yǒu shí   nǎi shì sōng suǒ huà kōng qiān chūn   lái bàng tíng xiè
yuán lín cóng duō qīng fēn   cāng xiǎn jié rán cún xié chuāng wài mǎn hán cuì   yuè míng lián xià liú céng yún
zhì pán huán zhǎng shǒu   shì dài yōu yán jiù fēng qiú zhī tāo jīng   shuāng bàn rǎn méi tái
jǐn wén zhì hán jīng cōng   jiē qián fǎng 仿 shān líng tōng zhǐ zhī jīn chéng huáng shí   jiě dāng nián shì chì sōng