送黄秀才姑孰辟命

宋代 徐铉
世乱离情苦,家贫色养难。水云孤棹去,风雨暮春寒。 幕府才方急,骚人泪未干。何时王道泰,万里看鹏抟。
shì luàn qíng   jiā pín yǎng nán shuǐ yún zhào   fēng chūn hán
cái fāng   sāo rén lèi wèi gàn shí wáng dào tài   wàn kàn péng tuán