送黄莘任道赴扬州主学

宋代 王令
子之来兮东之舟,暮不至兮谁牵以留。 子之去兮西之马,朝何亟兮不秣而驾。 驾胡适兮徂扬,扬之郊兮泮之央。 泮之冰兮春之水,泮之莪兮芽茁於涘。 泮之鹭兮洁白以止,泮之土兮除扫不滓。 泮之人兮立以望子,久不可待兮足并以跂。 子未至兮谓奚,子之至兮何以慰之。 招其来而挽其去,纳以宽而不严以恕。 增其长而救厥玷失,培其根而使华以实。 泮之人兮子喜,子先何适兮不夙吾治。
zi zhī lái dōng zhī zhōu   zhì shuí qiān liú  
zi zhī 西 zhī   cháo ér jià  
jià shì yáng   yáng zhī jiāo pàn zhī yāng  
pàn zhī bīng chūn zhī shuǐ   pàn zhī é zhuó  
pàn zhī jié bái zhǐ   pàn zhī chú sǎo  
pàn zhī rén wàng   jiǔ dài bìng  
zi wèi zhì wèi   zi zhī zhì wèi zhī  
zhāo lái ér wǎn   kuān ér yán shù  
zēng zhǎng ér jiù jué diàn shī   péi gēn ér shǐ 使 huá shí  
pàn zhī rén zi   zi xiān shì zhì