送黄少孺远游

宋代 陈著
慈溪先生擅天章,胸中奎壁躔诸郎。 君生坐后秀愈卓,骨骼昂昂气扬扬。 黄金满籯父训重,青简插架家传光。 九经本也末百氏,一目谁如我百行。 木根盘龙干必异,要须培植为栋梁。 宝气贯虹玉必粹,亦在磨琢成圭璋。 第方靴笠争径捷,难把章掖入时妆。 即不必效阮籍哭,亦不必学接舆狂。 仰天俯地道固在,往古来今人漫忙。 安居茅茨即台阁,隽永藜藿胜膏粱。 大蓬山下远尘境,晴岚暖翠松竹房。 小鉴湖中落天镜,明月清风芰荷裳。 内可以存养性情之正,外可以舒畅诗书之香。 上可以奉萱庭寿康之庆,下可以遂棣华和乐之常。 立我之大无愧怍,敬天之命为行藏。 不然荆璞轻自售,恐如梅实酸谁尝。 君不见苏老泉,年二十七始自强。 渟涵满腹抑不发,直待知我逢欧阳。 又不见徐仲车,力学笃孝母在堂。 大贤刮目他日事,自有了翁争道乡。
xiān sheng shàn tiān zhāng   xiōng zhōng kuí chán zhū láng  
jūn shēng zuò hòu xiù zhuó   áng áng yáng yáng  
huáng jīn mǎn yíng xùn zhòng   qīng jiǎn chā jià jiā chuán guāng  
jiǔ jīng běn bǎi shì   shuí bǎi xíng  
gēn pán lóng gàn   yào péi zhí wèi dòng liáng  
bǎo guàn hóng cuì   zài zhuó chéng guī zhāng  
fāng xuē zhēng jìng jié   nán zhāng shí zhuāng  
xiào ruǎn   xué jiē kuáng  
yǎng tiān dào zài   wǎng lái jīn rén màn máng  
ān máo tái   juàn yǒng huò shèng gāo liáng  
péng shān xià yuǎn chén jìng   qíng lán nuǎn cuì sōng zhú fáng  
xiǎo jiàn zhōng luò tiān jìng   míng yuè qīng fēng cháng  
nèi cún yǎng xìng qíng zhī zhèng   wài shū chàng shī shū zhī xiāng  
shàng fèng xuān tíng shòu 寿 kāng zhī qìng   xià suì huá zhī cháng  
zhī kuì zuò   jìng tiān zhī mìng wéi xíng cáng  
rán jīng qīng shòu   kǒng méi shí suān shuí cháng  
jūn jiàn lǎo quán   nián èr shí shǐ qiáng  
tíng hán mǎn   zhí dài zhī féng ōu yáng  
yòu jiàn zhòng chē   xué xiào zài táng  
xián guā shì   yǒu le wēng zhēng dào xiāng