送黄鍊师还天台

元代 胡奎
吾闻天台山高四万八千丈,中有玉平之洞天。丹霞赤日照林壑,此地往往多神仙。 神仙中人不易得,黄公之孙有仙骨。放浪江湖四十年,春风落尽柳花碧。 海边楼观临蓬莱,何年飞舄从东来。丝纶五色诏遗逸,手把芙蓉朝玉台。 昔我题诗过方丈,令我临风倍惆怅。不见辽东一鹤归,步虚声落青天上。 我有一掬泪,不洒三十春。但哭市井交,何曾哭仙人。 我知仙人长不死,昼夜循环亦如此。
wén tiān tāi shān gāo wàn qiān zhàng   zhōng yǒu píng zhī dòng tiān dān xiá chì zhào lín   wǎng wǎng duō shén xiān
shén xiān zhōng rén   huáng gōng zhī sūn yǒu xiān fàng làng jiāng shí nián   chūn fēng luò jǐn liǔ huā
hǎi biān lóu guàn lín péng lái   nián fēi cóng dōng lái lún zhào   shǒu róng cháo tái
shī guò fāng zhang   lìng lín fēng bèi chóu chàng jiàn liáo dōng guī   shēng luò qīng tiān shàng
yǒu lèi   sān shí chūn dàn shì jǐng jiāo   zēng xiān rén
zhī xiān rén zhǎng   zhòu xún huán