送黄吉老察院

宋代 郭祥正
积学久未遇,忠言今可施。请君略细故,吐出胸中奇。 悉救当世弊,自结明主知。不唯振宪纲,进当司鼎彝。 用广财已乏,官冗人愈卑。政宽法不举,将偄边无威。 家家侈声乐,淳源变浇漓。土木绚金碧,佛仙竞新祠。 此乃腹心疾,岂止为疮痍。言者曾未及,虽言多恚私。 苟非大奸邪,恶足求瑕玼。举朝无完人,何以禆明时。 尝读喜似篇,左右皆宜之。乃知荆山璧,天地终不遗。 去垩无变容,诚明达神祗。我方卧岩谷,所友鹿与麋。 感君营从过,枯木春风吹。又如得黄粱,慰我久苦饥。 承诏不敢留,欢言遽暌违。殷勤何以报,报君以芜辞。
xué jiǔ wèi   zhōng yán jīn shī qǐng jūn lüè   chū xiōng zhōng    
jiù dāng shì   jié míng zhǔ zhī wéi zhèn xiàn gāng jìn   dāng dǐng    
yòng guǎng 广 cái   guān rǒng rén bēi zhèng kuān jiāng   ruǎn biān wēi    
jiā jiā chǐ shēng yuè   chún yuán biàn jiāo xuàn jīn   xiān jìng xīn    
nǎi xīn   zhǐ wèi chuāng yán zhě céng wèi suī   yán duō huì    
gǒu fēi jiān xié   è qiú xiá cháo wán rén   míng shí    
cháng shì piān   zuǒ yòu jiē zhī nǎi zhī jīng shān tiān   zhōng    
è biàn róng   chéng míng shén zhī fāng yán suǒ   yǒu 鹿    
gǎn jūn yíng cóng guò   chūn fēng chuī yòu huáng liáng wèi   jiǔ    
chéng zhào gǎn liú   huān yán kuí wéi yīn qín bào bào   jūn