送黄构擢第后归江南

唐代 孟郊
澹澹沧海气,结成黄香才。幼龄思奋飞,弱冠游灵台。 一鹗顾乔木,众禽不敢猜。一骥骋长衢,众兽不敢陪。 遂得会风雨,感通如云雷。至矣小宗伯,确乎心不回。 能令幽静人,声实喧九垓。却忆江南道,祖筵花里开。 春风不能别,别罢空徘徊。
dàn dàn cāng hǎi   jié chéng huáng xiāng cái yòu líng fèn fēi   ruò guàn yóu líng tái
è qiáo   zhòng qín gǎn cāi chěng cháng   zhòng shòu gǎn péi
suì huì fēng   gǎn tōng yún léi zhì xiǎo zōng   què xīn huí
néng lìng yōu jìng rén   shēng shí xuān jiǔ gāi què jiāng nán dào   yán huā kāi
chūn fēng néng bié   bié kōng pái huái