送黄伴读东还故里

明代 宋濂
我昔弱龄时,辄侍而翁游。经畬日耕概,艺圃兼旁搜。 泰山一以颓,欲往将安从。岂意麒麟儿,复出湖水东。 尔年踰二十,文采昭清秋。灿灿五色锦,孰肯寘道周。 一朝捧贡函,群彦让先登。毡墨新题处,祥云为之升。 南宫虽免试,成均复渐摩。庭中传且叶,几见寒雨多。 天子坐法宫,诏翻金匮书。尔独当青年,执笔与之俱。 九年游降敕,持经赞藩王。出入禁闼中,衣分泥水香。 有时献新文,跪诵黼扆前。帝曰尔小臣,才思何蝉联。 声名落人间,一如潮水生。蛟龙助气势,坐使汀洲平。 双亲在乌伤,不见今三年。青宫为奏请,即日乘舟旋。 顾我发种种,与尔会神京。悬镫青照夜,不翅父子情。 别言不忍出,况复为新吟。吟成意莫尽,一字一寸心。 别去明早来,立业继而翁。翁名亘天地,不见初与终。 持此赠尔行,棹发龙江麋。官书有严程,勿恋故山薇。
ruò líng shí   zhé shì ér wēng yóu jīng shē gēng gài   jiān páng sōu    
tài shān tuí   wǎng jiāng ān cóng lín ér   chū shuǐ dōng    
ěr nián èr shí   wén cǎi zhāo qīng qiū càn càn jǐn shú   kěn zhì dào zhōu    
zhāo pěng gòng hán   qún yàn ràng xiān dēng zhān xīn chù xiáng   yún wéi zhī shēng    
nán gōng suī miǎn shì   chéng jūn jiàn tíng zhōng chuán qiě   jiàn hán duō    
tiān zuò gōng   zhào fān jīn guì shū ěr dāng qīng nián zhí   zhī    
jiǔ nián yóu jiàng chì   chí jīng zàn fān wáng chū jìn zhōng   fēn shuǐ xiāng    
yǒu shí xiàn xīn wén   guì sòng qián yuē ěr xiǎo chén cái   chán lián    
shēng míng luò rén jiān   cháo shuǐ shēng jiāo lóng zhù shì zuò   shǐ tīng 使 zhōu píng    
shuāng qīn zài shāng   jiàn jīn sān nián qīng gōng wèi zòu qǐng   chéng zhōu xuán    
zhǒng zhǒng   ěr huì shén jīng xuán dèng qīng zhào   chì qíng    
bié yán rěn chū   kuàng wèi xīn yín yín chéng jǐn   cùn xīn    
bié míng zǎo lái   ér wēng wēng míng gèn tiān   jiàn chū zhōng    
chí zèng ěr xíng   zhào lóng jiāng guān shū yǒu yán chéng   liàn shān wēi