送槐广落第归扬州

唐代 韦应物
下第常称屈,少年心独轻。拜亲归海畔,似舅得诗名。 晚对青山别,遥寻芳草行。还期应不远,寒露湿芜城。
xià cháng chēng   shào nián xīn qīng bài qīn guī hǎi pàn   shì jiù shī míng
wǎn duì qīng shān bié   yáo xún fāng cǎo xíng hái yīng yuǎn   hán shī 湿 chéng