送鸿举游江西

唐代 刘禹锡
禅客学禅兼学文,出山初似无心云。从风卷舒来何处, 缭绕巴山不得去。山州古寺好闲居,读尽龙王宫里书。 使君滩头拣石砚,白帝城边寻野蔬。忽然登高心瞥起, 又欲浮杯信流水。烟波浩淼鱼鸟情,东去三千三百里。 荆门峡断无盘涡,湘平汉阔清光多。庐山雾开见瀑布, 江西月净闻渔歌。钟陵八郡多名守,半是西方社中友。 与师相见便谈空,想得高斋狮子吼。
chán xué chán jiān xué wén   chū shān chū shì xīn yún cóng fēng juǎn shū lái chǔ  
liáo rào shān shān zhōu hào xián   jǐn lóng wáng gōng shū
shǐ 使 jūn tān tóu jiǎn shí yàn   bái chéng biān xún shū rán dēng gāo xīn piē  
yòu bēi xìn liú shuǐ yān hào miǎo niǎo qíng   dōng sān qiān sān bǎi
jīng mén xiá duàn pán   xiāng píng hàn kuò qīng guāng duō shān kāi jiàn  
jiāng 西 yuè jìng wén zhōng líng jùn duō míng shǒu   bàn shì 西 fāng shè zhōng yǒu
shī xiāng jiàn biàn 便 tán kōng   xiǎng gāo zhāi shī zi hǒu