送洪承信儒发西上

宋代 王迈
诗是同不址杯水,明经谈笑博青紫。 两石争如识一丁,长枪得胜毛锥子。 夫君稽古岁月深,雕虫童习素所耻。 奋身刀剑亦借径,未能免俗聊尔耳。 朝来免胄翰墨场,妙发穿杨三昧矢。 神人换鼻许正郎,朱衣点头相行季。 仙霞绝顶雪漫天,快上扶折九万里。 明春跃马白玉京,都人争看龙烧尾。 应笑向来点额人,方上桥门趋剑履。 便须破费千黄金,邀侬一醉长安市。
shī shì tóng zhǐ bēi shuǐ   míng jīng tán xiào qīng  
liǎng shí zhēng shí dīng   cháng qiāng shèng máo zhuī  
jūn suì yuè shēn   diāo chóng tóng suǒ chǐ  
fèn shēn dāo jiàn jiè jìng   wèi néng miǎn liáo ěr ěr  
zhāo lái miǎn zhòu hàn chǎng   miào chuān 穿 yáng sān mèi shǐ  
shén rén huàn zhèng láng   zhū diǎn tóu xiāng xíng  
xiān xiá jué dǐng xuě màn tiān   kuài shàng zhé jiǔ wàn  
míng chūn yuè bái jīng   dōu rén zhēng kàn lóng shāo wěi  
yīng xiào xiàng lái diǎn é rén   fāng shàng qiáo mén jiàn  
biàn 便 fèi qiān huáng jīn   yāo nóng zuì cháng ān shì