送何子应二首

宋代 冯时行
功名本自属诸生,谁向沧浪便濯缨。 枕上日高惟我懒,船头风饱看君行。 眼前历历几经手,意外悠悠久系情。 待得封侯应有日,胸中况贮万奇兵。
gōng míng běn shǔ zhū shēng   shuí xiàng cāng làng biàn 便 zhuó yīng
zhěn shàng gāo wéi lǎn   chuán tóu fēng bǎo kàn jūn xíng
yǎn qián jīng shǒu   wài yōu yōu jiǔ qíng
dài de fēng hóu yīng yǒu   xiōng zhōng kuàng zhù wàn bīng