松壑为张仲伦赋

元代 邓雅
淦水东南望松壑,秀色茏葱气磅礴。千株雪压龙虎争,万窍风生竽籁作。 团团白石春泉香,中有一士身昂藏。问之不笑亦不语,羊裘革履渔竿长。 松间贮酒三百斛,醉采松花看麋鹿。雨里桑麻十亩园,烟中萝薜三间屋。 浩叹风尘今几春,渔樵为伴松为邻。明年我亦从栖息,松下凭君作主人。
gàn shuǐ dōng nán wàng sōng   xiù lóng cōng páng qiān zhū xuě lóng zhēng wàn   qiào fēng shēng lài zuò    
tuán tuán bái shí chūn quán xiāng   zhōng yǒu shì shēn áng cáng wèn zhī xiào yáng   qiú gān zhǎng 竿    
sōng jiān zhù jiǔ sān bǎi   zuì cǎi sōng huā kàn 鹿 sāng shí yuán yān   zhōng luó sān jiān    
hào tàn fēng chén jīn chūn   qiáo wèi bàn sōng wèi lín míng nián cóng sōng   xià píng jūn zuò zhǔ rén