送何茂才愚堂就试高凉

清代 成鹫
男儿立志在人前,读书稽古师圣贤。男儿置身在人后,大器晚成何不有。 愚堂先生愚不愚,得兔忘蹄还守株。雕虫末技无足羡,只手弄丸如弄珠。 明珠擎出光照乘,不肯待沽惟待聘。随人逐队走高凉,三年一度成熟径。 今朝结束还出门,春雨如膏路泥泞。嗟君此去何匆匆,旧路经过仍蹭蹬。 断科使者严如师,闻风疾走休迟迟。临岐恰好成春服,客到刚逢上巳时。 黄梅熟后理归棹,回首家园见荔枝。中间奔走百馀日,风光到处均劳逸。 贫士囊中纸裹钱,买醉旗亭非所恤。归来举似住山翁,笑杀东林辟支佛。 问君大笑胡为哉,闺中有女歌摽梅。十年不字良有以,寸珠尺璧难自媒。 君不见龙藏大泽生变化,忽为霖雨为风雷。丈夫得意会如此,也须直上燕昭台。
nán ér zhì zài rén qián   shū shī shèng xián nán ér zhì shēn zài rén hòu   wǎn chéng yǒu    
táng xiān sheng   wàng hái shǒu zhū diāo chóng xiàn zhī   shǒu nòng wán nòng zhū    
míng zhū qíng chū guāng zhào chéng   kěn dài wéi dài pìn suí rén zhú duì zǒu gāo liáng sān   nián chéng shú jìng    
jīn zhāo jié shù hái chū mén   chūn gāo nìng jiē jūn cōng cōng jiù   jīng guò réng cèng dèng    
duàn shǐ 使 zhě yán shī   wén fēng zǒu xiū chí chí lín qià hǎo chéng chūn   dào gāng féng shàng shí    
huáng méi shú hòu guī zhào   huí shǒu jiā yuán jiàn zhī zhōng jiān bēn zǒu bǎi fēng   guāng dào chù jūn láo    
pín shì náng zhōng zhǐ guǒ qián   mǎi zuì tíng fēi suǒ guī lái zhù shān wēng xiào   shā dōng lín zhī    
wèn jūn xiào wéi zāi   guī zhōng yǒu biāo méi shí nián liáng yǒu cùn   zhū chǐ nán méi    
jūn jiàn lóng cáng shēng biàn huà   wèi lín wèi fēng léi zhàng huì   zhí shàng yān zhāo tái