送韩七寺丞知萧山

宋代 刘敞
君家颍川上,时论数八龙。声华自照映,远与高阳同。 季慈又青出,秀气凌秋空。安步可远到,何为菰芦中。 会稽自禹来,山水天下雄。古人每独往,胜事殊未穷。 聊欲因弦歌,登临极江东。超然语高迈,令人愧樊笼。 我昔更此邑,稚年尚儿童。迩来成梦寐,自笑成秃翁。 安得方寸金,换君腰下铜。越吟不自然,极目南飞鸿。
jūn jiā yǐng chuān shàng   shí lùn shù lóng shēng huá zhào yìng   yuǎn gāo yáng tóng
yòu qīng chū   xiù qi líng qiū kōng ān yuǎn dào   wéi zhōng
kuài lái   shān shuǐ tiān xià xióng rén měi wǎng   shèng shì shū wèi qióng
liáo yīn xián   dēng lín jiāng dōng chāo rán gāo mài   lìng rén kuì fán lóng
gèng   zhì nián shàng ér tóng ěr lái chéng mèng mèi   xiào chéng wēng
ān fāng cùn jīn   huàn jūn yāo xià tóng yuè yín rán   nán fēi hóng 鸿