送韩将仕自抚之衢

宋代 韩驹
故人有令子,高义摩云天。邂逅亦未久,航湖背临川。 谓我老世故,数数求言诠。岂知愚闇姿,一生忧患缠。 读书千万言,不若摩兜鞬。愿子善自爱,无忘说车篇。
rén yǒu lìng   gāo yún tiān xiè hòu wèi jiǔ háng   bèi lín chuān    
wèi lǎo shì   shuò shuò qiú yán quán zhī ān 姿   shēng yōu huàn chán    
shū qiān wàn yán   ruò dōu jiān yuàn zi shàn ài   wàng shuō chē piān