颂古四十五首

宋代 释慧远
飘飘一雁落寒空,步步追空觅雁踪。 蹋破草鞵跟已断,巍然独坐大雄峰。
piāo piāo yàn luò hán kōng   zhuī kōng yàn zōng  
cǎo xié gēn duàn   wēi rán zuò xióng fēng