颂古四十五首

宋代 释慧远
更深夜静好商量,携手相净入醉乡。 姹女已归霄汉去,呆郎何事守空房。
gēng shēn jìng hǎo shāng liáng   xié shǒu xiàng jìng zuì xiāng  
chà guī xiāo hàn   dāi láng shì shǒu kōng fáng