颂古四十五首

宋代 释慧远
眼目高低鼻孔横,浅深轻重不多争。 蠓虻虿上挨肩入,鸑鷟牙根借路行。 便把长河搅酥酪,敢将粟柄作禾茎。 后山未是潜身处,出没任佗乌兔更。
yǎn gāo kǒng héng   qiǎn shēn qīng zhòng duō zhēng  
měng méng chài shàng āi jiān   yuè zhuó gēn jiè xíng  
biàn 便 cháng jiǎo lào   gǎn jiāng bǐng zuò jīng  
hòu shān wèi shì qián shēn chǔ   chū rèn tuó gèng