颂古四十五首

宋代 释慧远
等闲饶舌话金襴,便与当头倒刹竿。 从此天伦转无义,冷光犹自逼人寒。
děng xián ráo shé huà jīn lán   biàn 便 dāng tóu dào shā gān 竿  
cóng tiān lún zhuǎn   lěng guāng yóu rén hán