颂古四十五首

宋代 释慧远
塞破太虚空,关津更不通。 文殊与网明,自西还自东。 眉间拔剑频相顾,女子瞿昙立下风。
sāi tài kōng   guān jīn gèng tōng  
wén shū wǎng míng   西 hái dōng  
méi jiān jiàn pín xiāng   tán xià fēng