颂古十九首

宋代 释慧晖
重重去尽自平常,春暖风和日渐长。 户外鸟啼声细碎,岩花狼藉满山房。
chóng chóng jǐn píng cháng   chūn nuǎn fēng jiàn zhǎng  
wài niǎo shēng suì   yán huā láng mǎn shān fáng