颂古十九首

宋代 释慧晖
□世如来一口吞,故山深静月黄昏。 光分顶后千门晓,坐看春回入烧痕。
  shì lái kǒu tūn   shān shēn jìng yuè huáng hūn  
guāng fēn dǐng hòu qiān mén xiǎo   zuò kàn chūn huí shāo hén