颂古七首

宋代 释慧性
只许老胡知,不许老胡会。 白云尽处是青山,行人更在青山外。
zhǐ lǎo zhī   lǎo huì  
bái yún jǐn chù shì qīng shān   xíng rén gèng zài qīng shān wài