送顾八分文学适洪吉州

唐代 杜甫
中郎石经后,八分盖憔悴。顾侯运炉锤,笔力破馀地。 昔在开元中,韩蔡同赑屃。玄宗妙其书,是以数子至。 御札早流传,揄扬非造次。三人并入直,恩泽各不二。 顾于韩蔡内,辨眼工小字。分日示诸王,钩深法更秘。 文学与我游,萧疏外声利。追随二十载,浩荡长安醉。 高歌卿相宅,文翰飞省寺。视我扬马间,白首不相弃。 骅骝入穷巷,必脱黄金辔。一论朋友难,迟暮敢失坠。 古来事反覆,相见横涕泗。向者玉珂人,谁是青云器。 才尽伤形体,病渴污官位。故旧独依然,时危话颠踬。 我甘多病老,子负忧世志。胡为困衣食,颜色少称遂。 远作辛苦行,顺从众多意。舟楫无根蒂,蛟鼍好为祟。 况兼水贼繁,特戒风飙驶。崩腾戎马际,往往杀长吏。 子干东诸侯,劝勉防纵恣。邦以民为本,鱼饥费香饵。 请哀疮痍深,告诉皇华使。使臣精所择,进德知历试。 恻隐诛求情,固应贤愚异。列士恶苟得,俊杰思自致。 赠子猛虎行,出郊载酸鼻。
zhōng láng shí jīng hòu   fēn gài qiáo cuì hóu yùn chuí  
zài kāi yuán zhōng   hán cài tóng xuán zōng miào shū   shì shù zi zhì
zhá zǎo liú chuán   yáng fēi zào sān rén bìng zhí   ēn èr
hán cài nèi   biàn yǎn gōng xiǎo fēn shì zhū wáng   gōu shēn gèng
wén xué yóu   xiāo shū wài shēng zhuī suí èr shí zài   hào dàng cháng ān zuì
gāo qīng xiàng zhái   wén hàn fēi shěng shì yáng jiān   bái shǒu xiāng
huá liú qióng xiàng   tuō huáng jīn pèi lùn péng you nán   chí gǎn shī zhuì
lái shì fǎn   xiāng jiàn héng xiàng zhě rén   shuí shì qīng yún
cái jìn shāng xíng   bìng guān wèi jiù rán   shí wēi huà diān zhì
gān duō bìng lǎo   zi yōu shì zhì wéi kùn shí   yán shǎo chēng suì
yuǎn zuò xīn xíng   shùn cóng zhòng duō zhōu gēn   jiāo tuó hǎo wèi suì
kuàng jiān shuǐ zéi fán   jiè fēng biāo shǐ bēng téng róng   wǎng wǎng shā zhǎng
zi gàn dōng zhū hóu   quàn miǎn fáng zòng bāng mín wéi běn   fèi xiāng ěr
qǐng āi chuāng shēn   gào huáng huá shǐ 使 shǐ 使 chén jīng suǒ   jìn zhī shì
yǐn zhū qiú qíng   yīng xián liè shì è gǒu de   jùn jié zhì
zèng zi měng xíng   chū jiāo zài suān