送关广文典教琼山

清代 成鹫
游不必京华,仕不必台阁。君不见仲尼欲浮海,子舆劝击柝。 男儿生不逢孔孟在邹鲁,忍使昔圣今贤终寂寞。 出身但愿作儒官,振起颓风返淳朴。一朝筮仕初得心,不惮乘桴徇木铎。 珠崖去乡二千里,白浪如山天一角。大鹏奋翼徙南溟,回首蓬蒿笑蜩鸴。 到时桃李花正妍,独拥皋比陈绝学。谈经论义羞雷同,直指先天觉后觉。 图中一画见天心,纸上六经皆注脚。申韩功利等粪壤,汉儒章句仍糟粕。 诸生侧耳闻未闻,薄海同风争拔濯。彼都贤哲曾閒生,文采风流今似昨,如海忠介之骨骰、丘文庄之淹博。 当年文献未坠地,好与时贤兴礼乐。刺桐开,木棉落,城南更与诸生约。 椰子浆,清可酌,槟榔花,香可嚼。舞雩归咏春正佳,到处东风似乡国。 莫道广文贫,儒门原澹泊。莫道广文卑,閒官无束缚。 挥手重相期,勿复怅离索。昔年此地我曾游,海阔天空纵行乐。 别无一物贮空囊,祇有清风满归橐。世外閒人似贵人,千里一堂同作略。 长官不比老僧贫,常禄犹堪支负郭。探囊剩有一钱看,笑杀山中老饥鹤。
yóu jīng huá   shì tái jūn jiàn zhòng hǎi zi   quàn tuò    
nán ér shēng féng kǒng mèng zài zōu   rěn shǐ 使 shèng jīn xián zhōng  
chū shēn dàn yuàn zuò guān   zhèn tuí fēng fǎn chún zhāo shì shì chū xīn   dàn chéng xùn duó    
zhū xiāng èr qiān   bái làng shān tiān jiǎo péng fèn nán míng huí   shǒu péng hāo xiào tiáo xué    
dào shí táo huā zhèng yán   yōng gāo chén jué xué tán jīng lùn xiū léi tóng zhí   zhǐ xiān tiān jué hòu jué    
zhōng huà jiàn tiān xīn   zhǐ shàng liù jīng jiē zhù jiǎo shēn hán gōng děng fèn rǎng hàn   zhāng réng zāo    
zhū shēng ěr wén wèi wén   hǎi tóng fēng zhēng zhuó dōu xián zhé céng xián shēng wén   cǎi fēng liú jīn shì zuó   hǎi zhōng jiè zhī tóu qiū wén zhuāng zhī yān      
dāng nián wén xiàn wèi zhuì   hǎo shí xián xīng yuè tóng kāi   mián luò chéng   nán gèng zhū shēng yuē    
zi jiāng   qīng zhuó   bīng láng huā   xiāng jué guī yǒng chūn zhèng jiā dào   chù dōng fēng shì xiāng guó    
dào guǎng 广 wén pín   mén yuán dàn dào guǎng wén 广 bēi xián   guān shù    
huī shǒu zhòng xiāng   chàng suǒ nián céng yóu hǎi   kuò tiān kōng zòng xíng    
bié zhù kōng náng   yǒu qīng fēng mǎn guī tuó shì wài xián rén shì guì rén qiān   táng tóng zuò lüè    
zhǎng guān lǎo sēng pín   cháng yóu kān zhī guō tàn náng shèng yǒu qián kàn xiào   shā shān zhōng lǎo