送公实还南海

明代 李攀龙
梁生偃蹇谁与伦,梁生偃蹇无与伦。为郎十月不厌意,上书乞归南海滨。 文章往往迕时好,富贵安得婴其身。独存肝胆论交者,一一凌云作赋人。 忆昨击筑饮燕市,酒酣以往气益振。黄金之台空嶙峋,华阳之馆谁为薪。 騊駼騄耳俱良马,剑客博徒皆俊民。梁生徐生情最亲,宗生王生诗更新。 经过但坐歌白云,罢曲彷徨若有神。挥毫夜夜摇星辰,襟期矫矫何能驯。 梁生此事成万古,欲别牵裳遂具陈。罗浮之山何崔嵬,下临莽苍波涛开。 维舟跋浪长鲸出,倚杖垂天大鸟来。北望中原寥廓哉。 飞厓坐揽百粤色,群峰黝渺行风雷。梁生之庐搆烟雾,千寻薜荔青摧颓。 有时高咏反招隐,岩壑无人秋雨哀。尉佗椎结本赵侠,陆贾纵横一汉才。 丈夫有道在龙蠖,还能与世相裴徊。梁生何为终蒿莱,梁生慎勿终蒿莱。
liáng shēng yǎn jiǎn shuí lún   liáng shēng yǎn jiǎn lún wèi láng shí yuè yàn shàng   shū guī nán hǎi bīn    
wén zhāng wǎng wǎng shí hǎo   guì ān yīng shēn cún gān dǎn lùn jiāo zhě   líng yún zuò rén    
zuó zhù yǐn yān shì   jiǔ hān wǎng zhèn huáng jīn zhī tái kōng lín xún huá   yáng zhī guǎn shuí wéi xīn    
táo ěr liáng   jiàn jiē jùn mín liáng shēng shēng qíng zuì qīn zōng   shēng wáng shēng shī gēng xīn    
jīng guò dàn zuò bái yún   páng huáng ruò yǒu shén huī háo yáo xīng chén jīn   jiǎo jiǎo néng xùn    
liáng shēng shì chéng wàn   bié qiān cháng suì chén luó zhī shān cuī wéi xià   lín mǎng cāng tāo kāi    
wéi zhōu làng cháng jīng chū   zhàng chuí tiān niǎo lái běi wàng zhōng yuán liáo kuò zāi    
fēi zuò lǎn bǎi yuè   qún fēng yǒu miǎo xíng fēng léi liáng shēng zhī gòu yān qiān   xún qīng cuī tuí    
yǒu shí gāo yǒng fǎn zhāo yǐn   yán rén qiū āi wèi tuó zhuī jié běn zhào xiá   jiǎ zòng héng hàn cái    
zhàng yǒu dào zài lóng huò   hái néng shì xiàng péi huái liáng shēng wéi zhōng hāo lái liáng   shēng shèn zhōng hāo lái