宋宫人分嫁北匠

宋代 汪元量
皎皎千婵娟,盈盈翠红围。 辇来路迢递,梳鬟理征衣。 复采鸳鸯花,缀之连理枝。 忧愁忽已失,欢乐当自兹。 君王不重色,安肯留金闺。 再令出宫掖,相看泪交垂。 分配老斲轮,强颜相追随。 旧恩弃如土,新宠岂所宜。 谁谓事当尔,苦乐心自知。 含情理金徽,烦声乱朱丝。 一弹丹凤离,再弹黄鹄飞。 已恨听者少,更伤知音稀。 吞声不忍哭,寄曲宣余悲。 可怜薄命身,万里荣华衰。 江南天一涯,流落将安归。 向来承恩地,月落夜乌啼。
jiǎo jiǎo qiān chán juān   yíng yíng cuì hóng wéi  
niǎn lái tiáo   shū huán zhēng  
cǎi yuān yāng huā   zhuì zhī lián zhī  
yōu chóu shī   huān dāng  
jūn wáng zhòng   ān kěn liú jīn guī  
zài lìng chū gōng   xiāng kàn lèi jiāo chuí  
fēn pèi lǎo zhuó lún   qiǎng yán xiāng zhuī suí  
jiù ēn   xīn chǒng suǒ  
shuí wèi shì dāng ěr   xīn zhī  
hán qíng jīn huī   fán shēng luàn zhū  
dàn dān fèng   zài dàn huáng fēi  
hèn tīng zhě shǎo   gèng shāng zhī yīn  
tūn shēng rěn   xuān bēi  
lián mìng shēn   wàn róng huá shuāi  
jiāng nán tiān   liú luò jiāng ān guī  
xiàng lái chéng ēn   yuè luò