送葛元哲归江西

明代 刘基
我昔筮仕筠阳初,官事窘束情事疏。风尘奔走仅五稔,满怀荆棘无人锄。 明堂大开壮梁栋,散木不遗椽棁用。豫章江上一逢君,矫矫鸡群一孤凤。 城头月出明星稀,开门望月露沾衣。文章绣衣郎,谈屑天葩霏。 得句即高歌,惊起鸟鹊穿林飞。星流云散隔吴楚,有时梦君诗上语。 座中百谷含清晖,窗外飘风度疏雨。我住青山耕晚霞,君去蟾宫折桂华。 别来八见秋雁过,忽然会合增长嗟。江南二月草未秀,雪阵如涛衮清昼。 投壶命觞尽文友,此乐百年何日又?一朝复一朝,三岁如过电。 四牡彭彭子独贤,江东山水应看遍。人间事,万不齐,我马向南君向西。 海门日照渔浦白,骊歌欲断吴云低。栝苍山,临川水,相思迢迢一千里。 山高高兮水深深,极望不见愁人心。应将魂梦化为鹤,永夜月明怀好音。
shì shì yún yáng chū   guān shì jiǒng shù qíng shì shū fēng chén bēn zǒu jǐn rěn mǎn   huái jīng 怀 rén chú    
míng táng kāi zhuàng liáng dòng   sàn chuán zhuō yòng zhāng jiāng shàng féng jūn jiǎo   jiǎo qún fèng    
chéng tóu yuè chū míng xīng   kāi mén wàng yuè zhān wén zhāng xiù láng tán   xiè tiān fēi    
de gāo   jīng niǎo què chuān 穿 lín fēi xīng liú yún sàn chǔ yǒu   shí mèng jūn shī shàng    
zuò zhōng bǎi hán qīng huī   chuāng wài piāo fēng shū zhù qīng shān gēng wǎn xiá jūn   chán gōng zhé guì huá    
bié lái jiàn qiū yàn guò   rán huì zēng cháng jiē jiāng nán èr yuè cǎo wèi xiù xuě   zhèn tāo gǔn qīng zhòu    
tóu mìng shāng jǐn wén yǒu   bǎi nián yòu   zhāo zhāo   sān suì guò diàn  
bāng bāng zi xián   jiāng dōng shān shuǐ yīng kàn biàn rén jiān shì wàn     xiàng nán jūn xiàng   西  
hǎi mén zhào bái   duàn yún guā cāng shān lín   chuān shuǐ xiāng   tiáo tiáo qiān    
shān gāo gāo shuǐ shēn shēn   wàng jiàn chóu rén xīn yīng jiāng hún mèng huà wèi yǒng   yuè míng huái hào 怀 yīn