送高执中赴文州楒林

宋代 李新
两眼追霜鹰,铁石悬肺腑。 何为向北风,送子泪如雨。 平生珍古交,及今未多数。 相逢汉江曲,聊作蘋鸥聚。 我疾子不憎,人弃子或取。 庄舄尚资越,茅兰植当户。 坐与斥鷃争,秋蓬塌云羽。 尝笑祢正平,飞毫赋鹦鹉。 身为机上肉,手复乱挝鼓。 老瞒畏口实,假手待黄祖。 早知时不容,敛板就公府。 社栎名散材,长年谢斤斧。 文豹皮为灾,安所逃缯罟。 我亦懲祢生,严律绳步武。 闭门收旧学,不管唇舌腐。 子今落穷边,武库润降虏。 过客无只轮,捷布恐旁午。 黑云压孤堞,残月走夜尘。 四邻递阴风,隔壁啸乳虎。 非但饮徒旷,愈觉诗思若。 参军新妇贤,眉颊生媚妩。 慰子远行役,举案头自俯。 已闻富书囊,到即弃栋宇。 异时宝弓剑,弃置贱如土。 承平诸将老,谁复师尚父。 可怜高阁生,落笔辄杕杜。 宛然琼瑶姿,寒光照玄圃。 再入乌衣曲,观者但如堵。 襄阳佳山水,檀栾结邻坞。 蚤晚折简来,为了脱簪组。
liǎng yǎn zhuī shuāng yīng   tiě shí xuán fèi
wéi xiàng běi fēng   sòng zi lèi
píng shēng zhēn jiāo   jīn wèi duō shù
xiāng féng hàn jiāng   liáo zuò píng ōu
zēng   rén huò
zhuāng shàng yuè   máo lán zhí dàng
zuò chì yàn zhēng   qiū péng yún
cháng xiào zhèng píng   fēi háo yīng
shēn wéi shàng ròu   shǒu luàn zhuā
lǎo mán wèi kǒu shí   jiǎ shǒu dài huáng
zǎo zhī shí róng   liǎn bǎn jiù gōng
shè míng sàn cái   cháng nián xiè jīn
wén bào wèi zāi   ān suǒ táo zēng
chéng shēng   yán shéng
mén shōu jiù xué   guǎn chún shé
zi jīn luò qióng biān   rùn jiàng
guò zhǐ lún   jié kǒng bàng
hēi yún dié   cán yuè zǒu chén
lín yīn fēng   xiào
fēi dàn yǐn kuàng   jué shī ruò
cān jūn xīn xián   méi jiá shēng mèi
wèi zi yuǎn xíng   àn tóu
wén shū náng   dào dòng
shí bǎo gōng jiàn   zhì jiàn
chéng píng zhū jiāng lǎo   shuí shī shàng
lián gāo shēng   luò zhé
wǎn rán qióng yáo 姿   hán guāng zhào xuán
zài   guān zhě dàn
xiāng yáng jiā shān shuǐ   tán luán jié lín
zǎo wǎn zhé jiǎn lái   wèi le tuō zān