崧高

先秦 诗经
崧高维岳,骏极于天,维岳降神,生甫及申。 维申及甫,维周之翰,四国于蕃,四方于宣。 亹亹申伯,王缵之事,于邑于谢,南国是式。 王命召伯,定申伯之宅,登是南邦,世执是功。 王命申伯,式是南邦,因是谢人,以作尔庸。 王命召伯,彻申伯土田,王命傅御,迁其私人。 申伯之功,召伯是营,有俶其城,寝庙既成。 既成藐藐,王锡申伯,四牡蹻蹻,钩膺濯濯。 王遣申伯,路车乘马,我图尔居,莫如南土。 锡尔介圭,以作尔宝,往□[1]王舅,南土是保。 申伯信迈,王饯于郿,申伯还南,谢于城归。 王命召伯,彻申伯土疆,以峙其粻,式遄其行。 申伯番番,既入于谢,徒御啴啴。 周邦咸喜,戎有良翰。 不显申伯,王之元舅,文武是宪。 申伯之德,柔惠且直,揉此万邦,闻于四国。 吉甫作诵,其诗孔硕,其风肆好,以赠申伯。
sōng gāo wéi yuè   jùn tiān   wéi yuè jiàng shén   shēng shēn
wéi shēn   wéi zhōu zhī hàn   guó fān   fāng xuān
wěi wěi shēn   wáng zuǎn zhī shì   xiè   nán guó shì shì
wáng mìng zhào   dìng shēn zhī zhái   dēng shì nán bāng   shì zhí shì gōng
wáng mìng shēn   shì shì nán bāng   yīn shì xiè rén   zuò ěr yōng
wáng mìng zhào   chè shēn tián   wáng mìng   qiān rén
shēn zhī gōng   zhào shì yíng   yǒu chù chéng   qǐn miào chéng
chéng miǎo miǎo   wáng shēn   jué jué   gōu yīng zhuó zhuó
wáng qiǎn shēn   chē chéng   ěr   nán
ěr jiè guī   zuò ěr bǎo   wǎng     [   1   ] 1] wáng   jiù nán shì
shēn xìn mài   wáng jiàn méi   shēn hái nán   xiè chéng guī
wáng mìng zhào   chè shēn jiāng   zhì zhāng   shì chuán xíng
shēn fān fān   xiè   chǎn chǎn
zhōu bāng xián   róng yǒu liáng hàn
xiǎn shēn   wáng zhī yuán jiù   wén shì xiàn
shēn zhī   róu huì qiě zhí   róu wàn bāng   wén guó
zuò sòng   shī kǒng shuò   fēng hǎo   zèng shēn