送傅元秀才赴举江西

明代 李东阳
凤凰巢穴麒麟种,奇物常为世倾竦。傅生才调出名家,一不为希百非冗。 亦知性质有天解,曾忆当年角初总。早从书派得源流,复向词宗继支统。 后来英俊岂易得,我已为子神飞动。十年远作东南游,腹有江山浩奔汹。 试凌逸气脱尘凡,立见孤标谢荒茸。翻然赴敌翰墨场,百万人中看贾勇。 会将长策献明庭,谁谓一时非贾董。未论秋荐与春闱,金马玉堂堪接踵。 晋阳授简辞当习,毛义登堂檄须奉。有才未免为世用,药里参苓方在笼。 厌随时辈学奔趋,肯向乡邦衒华宠。古道终教德器成,今人祇解功名重。 临岐欲别无所赠,颇觉尘襟剧颊壅。情深义重极怜渠,我语虽多未为氄。
fèng huáng cháo xué lín zhǒng   cháng wèi shì qīng sǒng shēng cái diào chū míng jiā   wéi bǎi fēi rǒng    
zhī xìng zhì yǒu tiān jiě   céng dāng nián jiǎo chū zǒng zǎo cóng shū pài yuán liú   xiàng zōng zhī tǒng    
hòu lái yīng jùn   wèi zi shén fēi dòng shí nián yuǎn zuò dōng nán yóu   yǒu jiāng shān hào bēn xiōng    
shì líng tuō chén fán   jiàn biāo xiè huāng rōng fān rán hàn chǎng bǎi   wàn rén zhōng kàn yǒng    
huì jiāng cháng xiàn míng tíng   shuí wèi shí fēi jiǎ dǒng wèi lùn qiū jiàn chūn wéi jīn   táng kān jiē zhǒng    
jìn yáng shòu jiǎn dāng   máo dēng táng fèng yǒu cái wèi miǎn wèi shì yòng yào   cān líng fāng zài lóng    
yàn suí shí bèi xué bēn   kěn xiàng xiāng bāng xuàn huá chǒng dào zhōng jiào chéng jīn   rén jiě gōng míng zhòng    
lín bié suǒ zèng   jué chén jīn jiá yōng qíng shēn zhòng lián   suī duō wèi wèi rǒng