松风吟

宋代 郑元祐
昔者谷仙之真人,曾谒世皇通明殿,殿上赐坐言谆谆。 以为皇王帝霸,不殊冬夏秋春。紫极虽贵,白云难亲。 翩然归卧计筹峰下通玄馆,日听松风不异大韶乐,自谓身是葛天民。 松风晴吹东日上蓬山,阁外五采云霞新。日方西倾月复白,松风吹涧壑,不著人间一点之埃尘。 细而笙竽间奏有馀韵,大而海涛怒鼓翻龙鳞。真人卧起食息听不厌,自谓轩辕张乐、湘灵鼓瑟同天真。 有时雨雪黯惨之寒夜,有时花柳明媚之芳辰。松风不吹樽俎澹,松风不吹肌骨皴。 真人于此时,漱咽太和朝玉宸。撼屋松风三日吹不醒,安知便以神为马、尻为轮? 飞度蓬莱弱水三万里,众真欢言归何晚,坐吟松花屑粉沾冠巾。 于今三十五寒暑,天根月窟来往长频频。济济山中学仙侣,或跨鸾凤骖骐麟。 辛钘范蠡谩师友,南郭颜成谁主宾?善听松风不以耳,善御松风不以身。 真人有道传不朽,千古万古无缁磷。
zhě xiān zhī zhēn rén   céng shì huáng tōng míng diàn 殿   diàn 殿 shàng zuò yán zhūn zhūn
wéi huáng wáng   shū dōng xià qiū chūn suī guì   bái yún nán qīn
piān rán guī chóu fēng xià tōng xuán guǎn   tīng sōng fēng sháo   wèi shēn shì tiān mín
sōng fēng qíng chuī dōng shàng péng shān   wài cǎi yún xiá xīn fāng 西 qīng yuè bái   sōng fēng chuī jiàn   zhù rén jiān diǎn zhī āi chén
ér shēng jiàn zòu yǒu yùn   ér hǎi tāo fān lóng lín zhēn rén shí tīng yàn   wèi xuān yuán zhāng xiāng líng tóng tiān zhēn
yǒu shí xuě àn cǎn zhī hán   yǒu shí huā liǔ míng mèi zhī fāng chén sōng fēng chuī zūn dàn   sōng fēng chuī cūn
zhēn rén shí   shù yàn tài cháo chén hàn sōng fēng sān chuī xǐng   ān zhī biàn 便 shén wèi kāo wèi lún  
fēi péng lái ruò shuǐ sān wàn   zhòng zhēn huān yán guī wǎn   zuò yín sōng huā xiè fěn zhān guàn jīn
jīn sān shí hán shǔ   tiān gēn yuè lái wǎng cháng pín pín shān zhōng xué xiān   huò kuà luán fèng cān lín
xīn xíng fàn mán shī yǒu   nán guō yán chéng shuí zhǔ bīn   shàn tīng sōng fēng ěr   shàn sōng fēng shēn
zhēn rén yǒu dào chuán xiǔ   qiān wàn lín