松风亭四首 其四

宋代 曾几
回环数株松,老干极落落。清风一披拂,竽籁自然作。 喧嚣世俗事,秖使人意恶。谁能洗耳来,相与憩寂寞。
huí huán shù zhū sōng   lǎo gàn luò luò qīng fēng   lài rán zuò    
xuān xiāo shì shì   zhī shǐ 使 rén è shuí néng ěr lái xiāng