松风

宋代 郭祥正
夜寂松风度,魂清客枕寒。琴声传不尽,诗句写应难。 骤雨倾瑶砌,真珠落玉盘。隐居如可访,吾欲跨翔鸾。
sōng fēng   hún qīng zhěn hán qín shēng chuán jìn shī   xiě yìng nán    
zhòu qīng yáo   zhēn zhū luò pán yǐn fǎng 访   kuà xiáng luán