松风

宋代 徐瑞
屋山老髯龙,雪霜不能死。长身傲林壑,翠云屯万垒。 夜半天风生,飒飒动窗几。秋江响怒潮,春空行急雨。 须臾逗馀音,九霄笙鹤起。虚庭坐落月,欲去还复止。 独恨世间人,无此天籁耳。
shān lǎo rán lóng   xuě shuāng néng cháng shēn ào lín cuì   yún tún wàn lěi    
bàn tiān fēng shēng   dòng chuāng qiū jiāng xiǎng cháo chūn   kōng xíng    
dòu yīn   jiǔ xiāo shēng tíng zuò luò yuè   hái zhǐ    
hèn shì jiān rén   tiān lài ěr